Thứ Ba, 9 tháng 4, 2013

10/4/2013 --- CHUYỆN QUANG HỖN


Hôm qua, mẹ ở trong nhà tắm, nghe lỏm cuộc nói chuyện của hai đứa

 

Như: Quang hỗn vừa thôi nha

Quang: Ừ

Như: Hai là chị của Quang đó

Quang: Ừ, nhỏ kia, Quang không sợ

(chát chát, chắc nó đang quýnh nhau)

Như:  (khóc và la lớn) Hai đang dạy Q đó nha, không phải giỡn đâu. Hỗn vừa thôi chứ, còn đánh Hai nữa

Quang:Ai biểu quýnh Quang

Như: Hai có nhiều chiêu dạy Quang lắm đó nha, liệu đó

Quang: xời, không sợ. Quang cũng có nhiều chiêu nữa

Như:  Cái thằng này hỗn vầy là ông thần Ác sẽ trị tội cho coi

Quang: (chát chát – chắc nó quýnh chị nó) Nè, trị tội nè

Như:  Mẹ ơi, thằng Quang nó hỗn chịu hết nổi rồi. Ra xử nó đi mẹ

Quang: Ai cho Hai méc mẹ?

Như:  Ai biểu hỗn chi. Hai dạy Quang mà Quang không nghe, còn nói nữa

-------------------------

Mẹ mở cửa bước ra

Mẹ: Quang ra đây mẹ biểu, mẹ nghe thấy hết rồi

Quang: (mặt chằm dằm)

Mẹ: Khoanh tay lại

Quang: Dạ

Mẹ:  Con thấy mình nói với chị Hai vậy đúng hay sai?

Quang:  (không thèm trả lời)

Mẹ:  Có thấy mình hỗn không?

 

Quang:  (Mím môi)

Mẹ:  Trả lời mẹ

 

Quang:  Vẫn lỳ, không trả lời, mắt bắt đầu ngấn nước

Mẹ: Trả lời

 

Quang: Dạ có

Mẹ : Vậy tại sao con biết mà vẫn Hỗn?

 

Quang: Tại chị Như la con, giành đồ của con

Mẹ:  Dành đồ của con thì con méc mẹ, sao lại Hỗn và đánh lại chị?

Quang: (im lặng)

Mẹ:  Mẹ muốn đây là lần cuối cùng con nói chuyện hỗn với chị. Lần sau, mẹ sẽ phạt không cho con đi patin 1 tuần. Nghe chưa?

Quang: Dạ Con biết lỗi rồi. Mẹ đừng phạt con

Mẹ: Tại sao?

Quang: Để con TỰ ĐÁNH MÌNH DẬP MẶT đi

Mẹ: Hả, là sao?

Quang: Là con đánh con dập mặt vì tội hỗn đó

Mẹ: Không, con không được tự làm bản thân đau. Con phải thương lấy thân con. Sai thì sửa là xong. Nếu con đập dập mặt con, thì con đau mấy ngày trời, khổ sở lắm đó nha.

Quang: dạ

Mẹ: Vậy mẹ con mình ra ăn cơm đi

Quang: Dạ

 

--------------------------------------

5 phút sau, mẹ đã ăn được nửa tô, vẫn không thấy QUang đâu. Như chạy ra ngoài kiếm Quang và méc “Mẹ, nó ngồi ngoài cửa kìa”

Mẹ chạy ra, thấy nó đang TỰ LẤY ĐỒ CHƠI ĐẬP LIÊN TỤC VÀO ĐÙI NÓ. Mẹ hỏi tại sao làm vậy, thì nó bảo “Con đang tự phạt con”

Mẹ khuyên “con tự đánh vào người, con thấy đau không? Thấy vui không?”

Quang: (mếu) Dạ đau

Mẹ: Vậy lần sau có tự đánh mình nữa không? Hay chỉ cần không phạm lỗi nữa là được?

Quang: Dạ không dám nữa

 

Mẹ dẫn nó vào ăn. Nó dẫn mẹ vào góc nhà và vạch đùi ra cho mẹ xem: Đỏ hết cả đùi, xót lắm nhưng mẹ không nói gì thêm, vì nó đã hiểu,không cần phải lặp đi lặp lại nữa

 

---------------------------------------------

Đó, Quang thêm trò mới nữa. Tính tình chẳng phải dễ dạy đâu nha.

CHUYỆN QUANG BỊ PHẠT

Tối qua, kế hoạch là cho hai đứa ăn xong là đi trượt patin. Cả nhà tụ tập ăn sớm để có nhiều thơi gian trượt. Múc cho hai đứa hai tô cơm ngồi ăn, thế mà Quang ăn mãi không xong, mọi người nói “nếu tới 7h con ăn không xong là ở nhà, ai ăn xo...ng thì đi”. Rốt cuộc, con trai ăn mãi vẫn không hết tô vì mải ngậm. Thế là, quy luật đưa ra phải thực hiện “CON PHẢI Ở NHÀ”, còn chị Như được đi do chỉ ăn xong đúng giờ.

Ối trời, con trai khóc lóc thảm thiết, ôm chặt lấy chân mẹ, van xin đủ kiểu “cho con đi, con biết lỗi rồi…”, nhưng không là không, con nhất định phải ở nhà. Quang là vậy, phải cứng rắn với nó mới mong dạy được.

Ông bà, mẹ và chị Như “thắt ruột” lên xe đi, bỏ mặc tiếng khóc của Quang lại sau lưng và đi thẳng. Giữa đường, Quang gọi 3 lần, lần nào cũng khóc thảm thiết và năn nỉ “con biết lỗi rồi, về nhà chở con đi đi, lần sau không dám nữa…”. Nghe chỉ muốn quay xe về ngay vì tội nghiệp quá, nhưng không, đã phạt là phạt. Mỗi lần thấy điện thoại reo, nhấc máy nghe con khóc mà tim như muốn vỡ ra. Chị Như cứ xuýt xoa “tội nghiệp em quá”.

Tới sân, Như tập đi từng bước giống 2 hôm trước, nhưng lần này, con đã biết lách người ta – chứ không phải người ta lách con – và con đã đi nhanh hơn, đỡ cứng người hơn. Mẹ hay đứng chọc “Ê con, con đi mà sao căng thẳng thế, cười cái coi”. Con cũng quay sang cười và nói vài câu, ai dè té cái ạch “đó, mải nói chuyện với mẹ nên té đó”. Mẹ biểu “tập thì phải té chứ sao, con coi ở sân này ai không té”. Mẹ để ý, con phải chạy chừng nửa tiếng mới có hứng, mà khi hứng thì không chịu về…

Tới giờ về, con chỉ mong gặp Quang - ừa, mẹ cũng vậy. Vừa bước chân tới sân thì con hấp tấp chạy vào với Quang. Thấy Quang nằm trên giường, chị Như nhào ra ôm cứng ngắc “thương cái thằng này quá à”. Còn Quang thốt lên “KHÔNG CÓ QUANG ĐI CÙNG, HAI CÓ BUỒN KHÔNG?”. Nghe mà tội, đáng lẽ câu này phải là Như nói “KHÔNG CÓ HAI Ở NHÀ, QUANG CÓ BUỒN KHÔNG?” mới đúng.

Mặt con trai tươi rói, con biết lỗi của mình nên mẹ nghĩ “không nói về lỗi nữa”, vì “suốt đoạn đường, mấy lần con gọi là mấy lần bà Nội phân tích lỗi phải, nên 100% là con biết lý do tại sao bị ở nhà”. Vì vậy, khi bà Nội vào phòng nói lại lỗi lần nữa, con giả lơ như không nghe thấy….

Như và Quang cứ ôm nhau, hun nhau miết. Chị Như rất thương Quang, thấy Quang khóc lóc năn nỉ để được đi nhưng không được, chỉ cũng xót ruột lắm.

Mà thôi, hy vọng hôm nay Quang ăn ngoan và tập trung để được đi chơi. KHông là lại bị ở nhà nữa.
 
 
 
 




Thứ Hai, 1 tháng 4, 2013

1/4/2013 --- CHUYỆN HỌC PATIN


Tối qua, ăn cơm xong, ông bà Nội, mẹ chở hai con đi xem cô Quân học Patin, theo lời giới thiệu của ông Bảy. Mục đích là cho hai đứa nhìn rồi quyết định có thích thì học, không thì thôi. Tới nơi tầm 7:30, sân lác đác chừng chục người học, cô Quân đang bước từng bước chứ chưa rành – cô học được 5 buổi rồi. Lát sau, có 1 bé trai 2,5 tuổi mập ù bước ra và trượt thật sành điệu, làm bà con lác mắt. Nghe đâu bé học từ hồi 2 tuổi, giờ rất rành rẽ và biểu diễn nhiều tư thế ngoạn mục. Hai đứa trầm trồ thán phục.

 

Ngồi coi chừng 15’ thì mẹ quyết định mua vé cho chơi thử, 30.000/ 90’, giày size nhỏ nhất. Mẹ dẫn Quang nhích từng bước, nhưng con không thể thăng bằng được. Mẹ dìu từng bước để con quen với giày, đi cũng 2 vòng nhưng con vẫn không thể đứng được. Lúc này, ông Bảy đang dìu Như, và ông đổi sang dìu Quang, mẹ dẫn Như từng bước giống Quang. Con nhanh hơn em, đi tầm 2,5 vòng thì bắt đầu có cảm giác và biết đứng vững vài giây. Thế là khá lắm con gái à.






Bà Nội nói mẹ nhờ ông Thầy cô Quân dạy cho Như-Quang để chúng biết kỹ thuật ban đầu. Thầy nhận lời (nói là thầy chứ chừng 19-20 thôi, mà chắc dân chơi hay rồi đi dạy tụi nhỏ). Thầy chỉ cho Như trước, chừng 1 vòng là con bắt đầu tự đi từng bước, rồi tự giữ thăng bằng khi giày bắt đầu trượt. Tới Quang, thầy tốn thời gian hơn một chút, nhưng con cũng theo kịp chị Như. Công nhận, hai con học rất nhanh và tỏ ra thích thú, cứ đòi đi suốt, không chịu về.


 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Lúc đầu, con phải có mẹ đi cạnh để yên tâm hơn, nhưng sau thì tự đi luôn, mẹ đứng chụp hình và quay phim lại. Lâu lâu, hai đứa té ịch xuống đất, rồi lại ngồi dậy đi tiếp. Mẹ thấy khá hơn mẹ hồi xưa: lần đầu mẹ đi, té dã man luôn ấy chứ!

 

Rồi cũng tới giờ về, hai đứa tiếc nuối lắm, mẹ nói “ngày nào cũng sẽ cho ra đây chơi” thì hai đứa mới vui vẻ trở lại. Chắc 1 tuần, hai đứa sẽ đi được.

 

Tối đó, chúng ngủ ngon quá chừng. Sáng nay: không đứa nào than đau mông hay ê ẩm mình mẩy, chứ hai cánh tay mẹ đau quá chừng nè…