CHUYỆN TRƯỜNG LỚP
Không có sáng nào mà Quang không đưa ra 1 lý do để: Không đi học. Vừa ngủ vừa ú ớ: con thấy trong người mệt quá, con sốt rồi nè, mẹ cho con ở nhà đi; Con đau bụng quá, chắc phải ở nhà theo dõi quá; con bị viêm họng, sổ mũi, chắc đi học không được đau; Con đau chân, đau tay…Ối trời là nhiều lý do, nhưng dĩ nhiên là PHẢI ĐI HỌC, ngoại trừ bệnh thiệt.
Nói vậy, chắc ai cũng nghĩ Quang sợ đi học. Không phải vậy đâu, chả lười thôi. Chứ khi vào lớp là quên luôn mẹ, nhảy tót vào lớp và tám với các bạn. Có hôm quên luôn ăn sáng, mẹ và cô phải lôi ra ăn rồi mới được chơi.
Dạo này về nhà, rất tự hào kể “con được cô nói canh chừng các bạn, thấy ai nói chuyện nhiều là ra méc cô”, thế là chàng ta chắp tay sau đít đi lòng vòng, mặt nghiêm trọng, giọng nghiêm nghị nhắc nhở hết bạn này tới bạn khác. Khi gần chạy đi méc cô thì bị bạn đánh cho vào trán, vào má. Mà Quang nào có vừa, chỉ thẳng mặt bạn bảo “Bạn đó, còn đánh mình là mình đá cho đó nha”. Nói thế chứ chưa đá lại bạn bao giờ - đó là chàng ta kể, chứ thực tế không biết.
Chàng ta kể, thì có thật 100%, nhưng sự việc chưa hết, nếu tin là coi chừng “lầm”. Ví dụ: Nếu kể bị cô đánh, cô phạt thì nên hỏi thêm cho rõ rang “tại sao đánh” vì chàng ta luôn mồm “cô thích cô đánh”, nhưng sự thực là “đánh bạn, giành đồ chơi và xô bạn”
Nếu chàng ta kể bị bạn cắn cho tím tay, thì nên biết sự thật là “bạn kia cũng sưng mỏ” Nói chung là chẳng oan ức gì đâu.
CHUYỆN Ở NHÀ
Vẫn tội hay méc lẻo, méc có phân nửa nên thường phải phân xử hơi lâu. Nhất là đoạn méc chị Như đánh bốp vào lưng đau điếng, thì sự thực là: Khi chị đang xuống dốc ở sân, chàng ta đẩy cho chị ngã dúi dụi, trầy cả đầu gối, nên chỉ điên lên đánh cho 1 phát.
Méc bà Hai, chị Sa la, phạt thì sự thực là chàng ta hỗn láo, chơi không dọn dẹp hoặc lỳ lợm không nghe lời.
Lý sự thì không ai bằng, lý lắc cũng vậy. Nên muốn giận cũng khó. Chàng hay mang niềm vui tới cho mọi người. Chàng ta là chuyên gia làm hư cánh quạt, mà thường không đền bao giờ, luôn chạy tội hoặc đánh trống lảnh đi nơi khác, khi thấy bà Nội mua cái mới thì cám ơn rối rít.
Để kể lại chuyện hư quạt đại loại giữa bà Nội, ông Nội và Quang như sau
- Con làm hư thì phải đền cho Bà Nội
- Nhưng con không có tiền
- Đem ống heo ra đập là có tiền liền
- Hay bà Nội đem sửa đi nha
- Rồi tiền sửa ai chịu.
- Ba Chương
- (Bà Nội kêu bC ra thì ba không chịu trả). Vậy là Quang trả nha.
- Vậy bà Nội muốn quạt nào?
- Con hỏi ông Nội đi
- Ông Nội muốn sao?
- Ông muốn mua 1 cây quạt mới.
- Con mua cho ông cây quạt mát mát vầy nha
- Ừ được.
- Rồi bà Nội, ông Nội chịu cây quạt mát mát BẰNG TAY vậy nè Nội
- Gì, quạt tay đó hả? Trời ơi, ông nói làm sao mà nó đền cây quạt tay kìa ông.
- Tui đâu biết, ai mà hiểu nó nói cây quạt tay, tưởng nó mua quạt máy
- Hahahaha, cả nhà cười rần rần vì Quang quá là tếu. Tại ông không chịu để ý lúc Quang phe phẩy cái tay.
CHUYỆN TÌNH CẢM
Lâu rồi không nghe con trai kể tới bạn gái nào trong lớp, mà chơi toàn với con trai thôi. Kệ, chẳng sao. Chứ vài ba hôm lại nghe 1 bạn nữ, chắc mẹ xỉu quá con
Ở nhà, càng ngày con càng tình cảm. Thấy mẹ mệt là tối đấm lưng, gãi lưng, bóp chân cho mẹ. Lâu lâu chạy lại ôm hun, thấy thương gì đâu á! Khi mẹ đi làm về, con luôn là người đâu tiên chạy ra ôm chầm lấy mẹ, rồi mẹ ẵm con vô nhà. Và con thích mẹ tắm cho, thậm chí đi toilet xong cũng muốn mẹ rửa cho nữa. Con có nói 1 câu thế này “mai mốt con lớn, con sẽ không la lối um sùm với phụ nữ đâu mẹ. Làm vậy không đúng đâu. Phải nhẹ nhàng với họ, phải không mẹ. Nhất là đối với mẹ mình, vợ mình và chị mình”….. Nghe thấy càng thương con hơn. Hy vọng lớn lên con nhớ và thực hàng được điều này.