Hôm qua (24/12), cô nói các bạn về viết 1 bài thơ rồi trang trí cho đẹp, để hôm nay cô dán trong lớp. Thế là nàng ta về cặm cụi viết như sau:
“Nhà bé Hà có bông bưởi
Nhà cô Ba có giã giò”
Nói chung là đem y chang mấy câu trong sách giáo khoa viết vô, thành bài thơ. Mẹ giải thích vậy đâu phải thơ, thì nàng ta cứ giữ vững quan điểm “viết theo những gì đã biết”. Nàng lớn rồi, đâu dễ gì thay đổi được ý tưởng nàng. Mẹ đành lôi mấy quyển truyện coi có dòng thơ nào không, rồi lôi thêm mớ tuyển tập lời bài hát thiếu nhi thì thấy 1 bài thơ rõ dài, rõ hay, mẹ biểu nàng viết vô đi. Ai dè, quay đi quay lại, nàng bê y chang 1 câu trong quyển truyện như sau
“Bạn Thỏ ơi, ngày mai chúng ta sẽ cùng đi chơi
Bạn nhớ phải dậy sớm nhé”
Rồi nàng trang trí xung quanh bằng ngôi nhà, mây, mặt trời, hoa cỏ.
Xong đem nộp cô. Mẹ thây kệ, nàng muốn viết gì thì viết. Động viên nàng “con trang trí rất đẹp đó”. Nàng hớn hở, rồi nhét bức tranh vào cặp. Mẹ phải lôi ra, kẹp chung vào trong quyển vở kẻo nó nhăn nhó hết. Rồi dặn dò nàng ta kỹ càng chỗ để - vì sợ mai nàng tìm không ra, lại mếu máo thì tội. Nàng dạ nhanh lắm, mà chẳng biết có nghe chưa.
Đó, càng lớn, càng tự quyết vậy theo y mình như thế này đấy! Nàng lớn rồi ư?
Con gái lớn trong ngây thơ hồn nhiên mới đáng quý làm sao!
Trả lờiXóagiã giò là gì hả em ? ... Như lớn rồi , biết quyết định độc lâp rùi em nhỉ
Trả lờiXóa