Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012

Hôm bữa, thấy nàng ôm 1 con búp bê khư khư, mẹ nhìn quen quen. À thì ra, đó là con búp bê của Bà Nội.



Mẹ nhớ lúc còn quen ba CH, bà Nội có lần đã cho mẹ xem con búp bê này và hàng loạt những thư từ của ba Chương và chú ba Liêm. Giờ thì bà “bàn giao” lại cho cháu Nội.  Bà nói: con búp bê này bà chơi từ hồi nhỏ bằng Bảo Quang, bà cố mua cho 1 lượng vàng lận đó. Wow, nghĩa là: 50 năm rồi còn gì? Một món quà quý giá, nên con gái phải trân trọng và giữ gìn nghe chưa?

Mà công nhận, búp bê này ẵm nặng tay, chất liệu nhựa tốt hẳn hoi. Tuy cũ nhưng vẫn còn rất đẹp. Mái tóc nó vẫn dày mượt lắm. Nàng thích mê mẩn, cứ ngồi kẹp rồi cột tóc cho nó suốt. Mẹ sợ tóc nó bị hư nên nhắc nhở nàng chơi cho cẩn thận.

Nàng ôm nó ngủ, cho nó ăn, rồi nói chuyện với nó. Coi nó như là em Miu vậy đó! Có lần, Quang-Như đóng vai ba mẹ của nó. Thật là dễ thương lắm!

Thế là, ngoài em Heo là nàng thích – món quà ông Khuông cho , ông cũng giữ 20 năm  -- thì giờ có thêm con búp bê này. Nghĩ ra, chắc mẹ không thể có được những món thế này dành cho cháu Nội đâu, vì mẹ hay vứt-hoặc cho đồ cũ đi lắm.

Nàng ơi! Nhớ chơi cho cẩn thận vào nhé!

Thứ Ba, 25 tháng 12, 2012

BÀI THƠ NGÀY NOEL CỦA BẢO NHƯ

Hôm qua (24/12), cô nói các bạn về viết 1 bài thơ rồi trang trí cho đẹp, để hôm nay cô dán trong lớp. Thế là nàng ta về cặm cụi viết như sau:

Nhà bé Hà có bông bưởi
Nhà cô Ba có giã giò

Nói chung là đem y chang mấy câu trong sách giáo khoa viết vô, thành bài thơ. Mẹ giải thích vậy đâu phải thơ, thì nàng ta cứ giữ vững quan điểm “viết  theo những gì đã biết”. Nàng lớn rồi, đâu dễ gì thay đổi được ý tưởng nàng. Mẹ đành lôi mấy quyển truyện coi có dòng thơ nào không, rồi lôi thêm mớ tuyển tập lời bài hát thiếu nhi thì thấy 1 bài thơ rõ dài, rõ hay, mẹ biểu nàng viết vô đi. Ai dè, quay đi quay lại, nàng bê y chang 1 câu trong quyển truyện như sau

Bạn Thỏ ơi, ngày mai chúng ta sẽ cùng đi chơi
Bạn nhớ phải dậy sớm nhé

Rồi nàng trang trí xung quanh bằng ngôi nhà, mây, mặt trời, hoa cỏ.
Xong đem nộp cô. Mẹ thây kệ, nàng muốn viết gì thì viết. Động viên nàng “con trang trí rất đẹp đó”. Nàng hớn hở, rồi nhét bức tranh vào cặp. Mẹ phải lôi ra, kẹp chung vào trong quyển vở kẻo nó nhăn nhó hết. Rồi dặn dò nàng ta kỹ càng chỗ để - vì sợ mai nàng tìm không ra, lại mếu máo thì tội. Nàng dạ nhanh lắm, mà chẳng biết có nghe chưa.

Đó, càng lớn, càng tự quyết vậy theo y  mình như thế này đấy! Nàng lớn rồi ư?

Thứ Hai, 24 tháng 12, 2012

QUANG BỎ BỈM

17/12/2012 là ngày Quang chính thức QUYẾT ĐỊNH BỎ BỈM ĐÊM. Mà khi đã quyết định thì con làm được ngay, nghĩa là bỏ hoàn toàn và không tè dầm. À, thật ra thì có tè dầm 1 đêm 19/12 nhưng sau đó, con tự động dậy và tự đi tè, rồi leo lên giường ngủ tiếp. Con và chị Như giống nhau ở điểm: đã quyết định gì thì sẽ làm được.

Vì trước khi Quang ngủ thường uống nhiều sữa, mẹ sợ đêm sẽ tè nhiều nhưng thời gian gần đây, kiểm tra bỉm thấy con thường tè 1 lần vào khoảng 1h30-2h sáng (trước khi tè con hay cựa quậy) và ngủ 1 mạch tới sáng, nên mẹ dụ dỗ con bỏ bỉm đi, ai dè con đồng ý ngay. Thế là, tối đó, mẹ liều mình không cho con mặc bỉm. Đêm đó, thành công luôn. Nhưng đêm thứ 2, con ngủ mê quá nên tè dầm, vừa tè xong là gọi mẹ ngay. Mẹ không cần nói câu nào, con đã thanh minh “tại con ngủ quên”. Từ đó tới nay, con đã tự động dậy đi tè.

Được cái, con khác với chị Như ở chỗ: Khi con dậy, con khe khẽ mở cửa toilet, rồi lại khe khẽ nằm ngủ - chứ cho tới giờ, chị Như dậy là phải khều cho mẹ mở mắt để nói “con đi tiểu nha mẹ”, nhiều lần làm mẹ giật nảy mình vì chỉ dí sát vào mặt mẹ, mẹ đang mơ màng, vừa mở mắt thấy nguyên cái mặt chỉ chình ình.

Con trai lớn thêm 1 chút rồi đó. Khen con nè.