Hôm bữa, thấy nàng ôm 1 con búp bê khư khư, mẹ nhìn quen quen. À thì ra, đó là con búp bê của Bà Nội.
Mẹ nhớ lúc còn quen ba CH, bà Nội có lần đã cho mẹ xem con búp bê này và hàng loạt những thư từ của ba Chương và chú ba Liêm. Giờ thì bà “bàn giao” lại cho cháu Nội. Bà nói: con búp bê này bà chơi từ hồi nhỏ bằng Bảo Quang, bà cố mua cho 1 lượng vàng lận đó. Wow, nghĩa là: 50 năm rồi còn gì? Một món quà quý giá, nên con gái phải trân trọng và giữ gìn nghe chưa?
Mà công nhận, búp bê này ẵm nặng tay, chất liệu nhựa tốt hẳn hoi. Tuy cũ nhưng vẫn còn rất đẹp. Mái tóc nó vẫn dày mượt lắm. Nàng thích mê mẩn, cứ ngồi kẹp rồi cột tóc cho nó suốt. Mẹ sợ tóc nó bị hư nên nhắc nhở nàng chơi cho cẩn thận.
Nàng ôm nó ngủ, cho nó ăn, rồi nói chuyện với nó. Coi nó như là em Miu vậy đó! Có lần, Quang-Như đóng vai ba mẹ của nó. Thật là dễ thương lắm!
Thế là, ngoài em Heo là nàng thích – món quà ông Khuông cho , ông cũng giữ 20 năm -- thì giờ có thêm con búp bê này. Nghĩ ra, chắc mẹ không thể có được những món thế này dành cho cháu Nội đâu, vì mẹ hay vứt-hoặc cho đồ cũ đi lắm.
Nàng ơi! Nhớ chơi cho cẩn thận vào nhé!

