Hôm qua (22/1/2013), con gái mẹ được lên hát trước toàn trường. Không biết là lý do gì vì con chỉ nghe từ thầy Tổng phụ trách nói “Lớp 1C cử học sinh lên Hát và 3C lên kể chuyện về Bác Hồ”. Thế là cô gọi con lên. Đáng lẽ, con hát chung với bạn Phương Anh, nhưng bạn nghỉ nên con hát 1 mình. Àh, hình như con được chọn do thuộc bài hát về Bác thì phải.
Con nói rất run khi bước lên bục, tim đập mạnh lắm. Thầy Tổng phụ trách phải nói “Hát đi” 2 lần thì con mới cất giọng nổi – nhưng run lắm. Mẹ hỏi con “tướng đi lúc đó thế nào”, thì con nói “Tướng kỳ lắm”. Ừm, mẹ hỏi chứ thừa biết là “khi run thì tướng con thành 2 hàng – rất là xấu”. Nhưng chưa nghĩ ra cách nào sửa cho con - trong khi Ba cứ bảo “em phải sửa tướng cho con”…
Mẹ lại hỏi con hát to không, thì con nói bình thường thôi, không to lắm. Tối trước khi ngủ, mẹ ôm con “Mẹ ngưỡng mộ con gái lắm, vì cả quãng thời gian đi học, mẹ chẳng được cô nào/thầy nào mời lên trước trường để hát hay phát biểu cảm nghĩ gì cả - trong khi Lớp Lá con đã nói trước toàn thể Hội trường, 20/11 Lớp 1 thì con cũng được lên trước trường phát biểu về thầy cô, lần này lại được Hát”. Mẹ thấy mặt con rất sáng và vui lúc nghe như vậy.
Thực sự là mẹ rất nể phục tài ăn nói của con. Chắc tại con ngoan ngoãn, nghe lời cô và nói giọng nói lớn, rõ ràng nên cô luôn ưu tiên con phát biểu. Mặc dù, nhiều người nói “con chưa thực sự tự tin trên sân khấu”, nhưng đối với ba, mẹ “Thế là giỏi lắm rồi con ạ” – hơn mẹ xa lơ xa lắc. Nên nếu con nghe ai chê, thì mẹ mong con đừng buồn, mà phải cố gắng phát huy hơn – đặc biệt là tướng đi, con nhé!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét